Sunday, June 27, 2010

Bauxite Việt Nam: Vĩ thanh và vĩ cuồng

Các nhà sử học sẽ còn tốn nhiều giấy mực cho sự kiện ngày 19/6. Có thể là định mệnh khi Nguyễn Ái Quốc sau khi được “sinh lần thứ hai” đã quyết định chọn ngày 19/5 – ngày kết thúc Hội nghị Trung ương lần thứ VIII (10-19/5/1941) – làm sinh nhật của mình, đồng thời đổi tên thành Hồ Chí Minh. Bốn năm sau, ngày 19 tháng Tám vận nước thay đổi, nhưng phải mất 65 năm, dân tộc Việt Nam mới được lần đầu tiên nhìn thấy, nhìn rõ Quốc hội nghe theo ý nguyện của dân!

Lịch sử luôn biết cách chờ đợi và cái thiện, chân lý phải thắng là điều ai cũng vững tin. Bây giờ, một tuần sau sự kiện lịch sử ấy, vĩ thanh của vấn đề; tác động và ảnh hưởng của những cá nhân tạo nên căn bệnh vĩ cuồng kiếm chác, vĩ cuồng lừa dối ấy cần phải được xem xét và truy đuổi đến tận cùng. Bởi, nếu không thế thì sự thắng lợi của công lý, sự thật chỉ là một nửa của băn khoăn, day dứt mà thôi...

Gần hai năm trước, ông Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội đã khẳng định trước khi QH họp là “Quốc hội sẽ thông qua dự án Bauxite”. Mệnh lệnh ấy đã được tuân thủ dễ dàng. Bây giờ, trước khi QH bấm nút, ông Phó Thủ tướng lại nói như đe nẹt, bắt buộc rằng “không thể không làm ĐSCT” và không thể kỷ luật cán bộ bởi kỷ luật rồi bầu không kịp (?)! Làm sao hình dung nổi một trong những người điều hành vận dân, việc nước lại có thể phát biểu vô trách nhiệm đến thế? Ông Nguyễn Sinh Hùng quên mất rằng có rất nhiều người tài, tâm huyết đã và đang bị “tổ chức” để quên trong sọt rác bởi những người lãnh đạo làm ít nói nhiều; và, hầu như khi nào cũng nói rồi mới... nghĩ! Một trong những tiêu chí để phân biệt quân tử và tiểu nhân là ở cái chỗ nghĩ rồi mới nói hoặc nói rồi mới nghĩ, các vị lãnh đạo có biết chăng? Lãnh đạo mà ưng chi nói nấy, thích gì làm nấy bất kể quyền lợi của người dân thì quả là nỗi đau vô cùng, vô tận của định mệnh nước nhà.

Những ai đẻ ra những sự vĩ cuồng để tốn kém tiền của “nghiên cứu”, để làm mất thì giờ của cả nước, của QH, để gây đau tim buồn phiền cho cả dân tộc, phải được chỉ mặt đặt rõ lại tên một cách cụ thể. Không thể có chuyện phân bua là “chưa có kinh nghiệm làm dự án lớn” để trốn chạy trách nhiệm. Nếu chưa biết thì phải hỏi – thiếu gì chuyên gia để hỏi? Hay các vị có trách nhiệm biết rằng hỏi thì tất sẽ bị phản bác nên mới toan dùng cái “ngầm định” của quyền lực áp đặt cả dân tộc vào số phận của Chúa Chổm? Giả sử bây giờ, là một giáo viên, tôi đi vay tiền rồi mua xe Mẹc, có bị la ó không? ĐSCT cũng thế với dân tộc Việt Nam. Tại sao làm lãnh đạo lại chơi ngông không biết gì trời đất đến thế? Tôi kiến nghị rằng tất cả những ai liên quan đến cái sự vĩ cuồng điên loạn ấy phải từ chức, phải bị cách chức, phải rời khỏi ghế!

Logic ư? QH đã phủ quyết tức là khẳng định sự sai lầm không thể chấp nhận của Chính phủ. QH là của dân, ý chí của dân. Hàng chục tỷ USD (thậm chí là hàng trăm) được Chính phủ coi như là cỏ rác, đem ra để giễu cợt dư luận, coi thường tính mạng và cuộc sống của 90 triệu con người; coi vận mệnh dân tộc như một lần cá độ đá banh là cái lý làm sao? Ai đó có nói rằng “Chính phủ đã trưởng thành” là điều khó chấp nhận. Chính phủ mà coi vận nước như trò chơi thì trưởng thành cái nỗi gì? Một sai lầm của người lãnh đạo liên quan đến triệu triệu con người, nên không thể nói như ông Đỗ Mười hồi nào, cứ làm đi, sai thì sửa (?). BBC đã phát nguyên văn cả âm thanh đấy. Đối với tính mạng một con người bất kỳ, ai cũng phải cẩn trọng. Đối với cả dân tộc thì đó là sự thiêng liêng, vô giá. Tại sao Bộ Giáo dục – Đào tạo cứ đưa thế hệ trẻ ra thí nghiệm hết năm này đến năm khác mà chẳng có ai bị kỷ luật? Tại sao sắp sản xuất alumina (oxit nhôm) rồi mà không có đường để vận chuyển, lỗ là chuyện chắc 100% mà cũng không thấy ai đó hề hấn gì? Tại sao vụ PMU 18 xảy ra trước Đại hội X, bây giờ sắp đến Đại hội XI mà xử vẫn chưa xong?...

Những nhức nhối đầy dẫy như thế làm người dân kiệt sức khi leo lên cái đỉnh của sự thật và niềm tin, khó hơn lên trời, ở đất nước ta. Nếu các vị muốn chống tham nhũng thì cứ tuyển vào cơ quan chống tham những những người mà quyền lực không thể dọa nạt được, tiền bạc không thể mua chuộc được và trao cho họ toàn quyền quyết định việc trừng phạt theo đúng như luật pháp đã ban hành, xem thử có chống được không? Tại sao các nền văn minh tiên tiến trên thế giới chống được tham nhũng mà ta lại không làm được? Câu trả lời giản dị lắm: Các vị không muốn chống hoặc chỉ chống cho vui! Chính vì thế, vĩ thanh của ngày 19/6 phải là cuộc “truy nã” tất cả những kẻ bất tài, dốt nát đang mắc căn bệnh vĩ cuồng không thể chấp nhận trong thời đại này. Không thể để những kẻ đó cầm cân nảy mực với vận mệnh của giang sơn, xã tắc!

Cách đây mấy ngày, khi đang dạy học ở An Giang, tôi có đem đề tài này ra trao đổi với đồng nghiệp. Có một đồng hương Nghệ Tĩnh nhắc tôi rằng ông Đàn, ông Hùng là người quê ta đó, quê choa ấy... Tôi đã trả lời rằng chất Nghệ (tức là tính chung văn hóa Nghệ Tĩnh), bản tính Nghệ không có chỗ dung thứ cho sự dối trá và lươn lẹo – càng không bao giờ dung tha bất kỳ ai vì cái tôi ích kỷ của mình mà vùi dập, làm rách nát tả tơi dân tộc, giống nòi...

HVT


Bauxite Việt Nam: Vĩ thanh và vĩ cuồng

Bauxite Việt Nam: Quốc hội bác dự án ĐSCT: Viên đá đầu tiên cho lộ trình tái xác lập thể ch

Một trong những giá trị văn minh của nhà nước phương Tây đó là sự hình thành thể chế Tam quyền phân lập (Powers Separation), theo đó các quy định trong bản Hiến pháp tạo cơ sở cho sự tồn tại độc lập, kiềm chế lẫn nhau, giám sát hoạt động lẫn nhau của ba nhánh quyền lực đươc tổ chức song song: lập pháp, hành pháp và tư pháp. Trong đó:

Lập pháp: biểu hiện ý chí chung của quốc gia. Nó thuộc về toàn thể nhân dân, được trao cho hội nghị đại biểu nhân dân - Quốc hội.

Hành pháp: Là việc thực hiện luật pháp đã được thiết lập.

Tư pháp: là để trừng trị tội phạm và giải quyết sự xung đột giữa các cá nhân. Các thẩm phán được lựa chọn từ dân và xử án chỉ tuân theo pháp luật

Những nhà nước nào càng tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc này, hay nói cách khác là hình thức này được thực hiện một cách chặt chẽ, quy cũ thì bộ máy nhà nước đó sẽ được vận hành thuận lợi hơn, trơn tru hơn và hiệu quả hơn. Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, Thụy Điển, Na Uy, Đan Mạnh, Hoa Kỳ, Pháp… là những quốc gia tuân thủ thể chế này và thực tế đây là những nước tiên tiến, giàu có và an bình thuộc hạng nhất thế giới.

Xin được nói thêm là thể chế Tam quyền phân lập mặc dù là thành tựu của xã hội tư bản chủ nghĩa (TBCN) nhưng nó không chỉ phù hợp riêng cho xã hội TBCN hay của chế độ đa đảng mà nó là sản phẩm của xã hội văn minh, của chung loài người và ra đời với mục tiêu là hoàn thiện cơ cấu tổ chức của nhà nước. Nó hoàn toàn “vận hành” được trong bất kỳ xã hội nào, không ngoại trừ xã hội có một đảng. Hầu hết các quốc gia trên thế giới trong thời đại ngày nay, dù có theo các thể chế chính trị khác nhau: quân chủ chuyên chế, quân chủ lập hiến, dân chủ đại nghị, dân chủ cộng hòa, dân chủ xã hội… đều cơ cấu nhà nước ít nhiều chia làm ba nhánh theo thể chế này (trừ Công quốc Vaticano: Giáo hoàng là người nắm trong tay cả ba quyền trên).

Việt Nam (từ 1945 trở đi) là quốc gia cũng đươc tạo dựng theo nguyên tắc trên. Hiến pháp 1946, bản Hiến pháp dân chủ nhất Đông Nam Á lúc đó, đã ngầm định tổ chức Nhà nước theo thể chế Tam quyền phân lập với ba nhánh rất rõ ràng: Lập pháp (Quốc hội), Tư pháp (hệ thống tòa án) và Hành pháp (Chính phủ). Điều đáng nói là trong bản Hiến pháp 1946 không đề cập đến vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam như Điều 4 Hiến pháp 1992 sửa đổi.

Hiến pháp 1946 và Hiến pháp 1992 sửa đổi đều khẳng định Quốc hội là cơ quan có quyền lực cao nhất nước, nghĩa là có quyền đồng ý (yea) hoặc phủ quyết (nay) các nghị trình từ Chính phủ. Tuy nhiên, trong lịch sử gần 65 năm hoạt động của mình, Quốc hội chưa một lần nói không những gi đến từ Chính phủ. Đây là một điểm hết sức kì dị đối với vận mệnh quốc gia vì trong thời gian dài hơn 2/3 thế kỷ, mọi đệ trình của Chính phủ đều hoàn thiện, hoàn mỹ và hợp lòng dân hoặc là Quốc hội ta chỉ là anh nghị gật, hay gọi là ông phỗng đá vậy.

Việc Quốc hội nước ta đã bác dự án ĐSCT do Chính phủ đệ trình vào chiều ngày 19/6 là một sự kiện vô cùng trọng đại của nước ta trong thập niên đầu của thế kỷ XXI. Nó trọng đại vì lần đầu tiên trong lịch sử kể từ khi có Quốc hội đến nay, Quốc hội mới nói theo cách riêng của mình; vì lần đầu tiên nhiều đại biểu Quốc hội (ĐBQH) đã dám vượt qua chính mình, vượt qua sự đe dọa muôn vạn hình thù của “quyền lực tối thượng”; vì lần đầu tiên, trách nhiệm, lương tri và tài năng của ĐBQH tỏa sáng, minh triết vì đã bước đầu làm phá sản dự án có quá nhiều điểm mù mờ, rủi ro và chứa đầy mầm họa như chiếc hộp Pandora.

Tôi tin là “Sự kiện 19/6” hay “Tinh thần 19/6” này đã lấy đi nước mắt của rất nhiều người, nó làm cho nhiều người bồi hồi xúc động, khóe mắt nhòe cay vì không ai nghĩ nó sẽ có kết quả tốt đẹp đến thế mặc dù trong tâm tưởng của hàng triệu người dân Việt luôn khát khao dự án này sẽ bị bác bỏ. Lần đầu tiên, sau nhiều năm hay nhiều thập kỷ đối với tôi hay đối với bạn, người dân Việt mới được òa khóc sung sướng cho sự chiến thắng của cái thiện, cái minh triết đối với sự xuẩn ngốc, u mê, ích kỷ và lòng tham.

Niềm vui đó mới chỉ đến một nửa vì chắc chắn dự án này sẽ được trình lại Quốc hội xem xét. Theo suy nghĩ của cá nhân tôi, hiện đại hóa hệ thống đường sắt Bắc – Nam là cần thiết cho sự phát triển kinh tế vì hệ thống đường sắt Việt Nam đã có tuổi xấp xỉ một thế kỷ, nhưng trong các phương án về hiện đại hóa đường sắt, xét trong điều kiện tài chính, lợi ích kinh tế ta nên chọn phương án cải tổ đường sắt khổ 1.435 mm mà nhiều chuyên gia trong và ngoài nước đã trình bày.

Dù niềm vui mới có một nửa nhưng đó cũng là một niềm vui lớn. Để niềm vui đó trở nên đầy trọn hay để có dược những niềm vui tương tự như thế đòi hỏi các ĐBQH phát huy tinh thần trách nhiệm, sự sáng suốt và tiếng nói độc lập của Quốc hội; báo chí với sức mạnh là “quyền lực thứ tư” đảm nhiệm sứ mạng truyền đạt tiếng nói, nguyện vọng của cử tri cần làm tốt vai trò của mình hơn nữa. Nhân dân sẽ luôn kề vai sát cánh với ĐBQH và báo chí trong chiến tuyến gian nan này để vực dậy đất nước gấm hoa “từ độ mang gươm đi mở cõi”.

Nếu cho phép được nói một điều về Sự kiện 19/6, tôi xin gọi đó là Viên đá đầu tiên cho lộ trình tái xác lập thể chế Tam quyền phân lập ở Việt Nam. Chúng ta có quyền hi vọng ngành lập pháp sẽ tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp hơn kể từ “cột mốc 19/6”.

PNU


Bauxite Việt Nam: Quốc hội bác dự án ĐSCT: Viên đá đầu tiên cho lộ trình tái xác lập thể ch

Wednesday, June 9, 2010

GDP, TGV và IQ « Quê choa

Các báo liên tục đưa tin về đường sắt cao tốc với dự án 56 tỷ đô la mà nguyên chi phí cho báo cáo và lập dự án tới 5 tỷ đô la (khoảng 10%). Họp Quốc hội đang rất nóng chuyện TGV (train à grande vitesse, high-speed train hay gọi là tầu hỏa cao tốc). Blog HM thấy chuột ngọ nguậy, ngứa bàn phím.

VNN tường thuật, một vị đại biểu tỉnh Đắk Nông ví rất hay: “Miền Trung có những bãi biển xinh đẹp, như những nàng tiên đang ngủ. Có TGV, giao thông thuận tiện, các nàng tiên sẽ được đánh thức”. TGV chạy nhanh lắm, không tiếng động, tiên thức thế nào được. Chỉ có con cháu sau này tha hồ mà thức đêm, nai lưng ra làm mà trả nợ.

Một vị khác từ Vĩnh Phúc cho rằng, TGV ở Việt Nam sẽ “như biểu tượng của nền kinh tế phát triển, văn minh” mà trước sau con cháu cũng làm. Nước mình lắm biểu tượng thế, hết rồng, hổ, cò, ngựa Thánh Gióng nay đến cục sắt TGV.

Một bác khác nói, nếu bây giờ nâng cấp đường sắt hiện tại cho tàu chạy tốc độ 200km/h, khi nào đủ tiềm lực mới làm cao tốc, không khác gì cha mẹ đủ tiền xây nhà 2 tầng nên chỉ đổ móng vừa đủ, đến đời con cháu muốn xây 5 tầng phải đập đi làm lại. Chi bằng cha mẹ nên “cố” xây luôn móng nhà 5 tầng. Đây là kiểu nông dân được đền bù tiền tỷ, không biết làm gì, đi mua ôt tô xịn để dưới gốc bàng chơi.

Một bác từ Huế nhìn kinh tế hơn:”Xi măng, sắt thép đang dư thừa sẽ được dùng hết. Hàng nghìn lao động sẽ có việc làm“. Chu cha, chỉ vì dư chút sắt thừa sắt thép mà phải lấy 56 tỷ đô la để đầu tư.

Một bác từ Hà Nam, quê của cụ Tam Nguyên Yên Đổ, nói hay nhất từ xưa đến nay “Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc. Ra nước ngoài tôi đi thử rồi. Tốc độ nhanh, an toàn, trẻ em đi học, bà mẹ đi làm… Việt Nam không phải nước nghèo, với quyết tâm chính trị, tôi đề nghị phải xây”.

Hóa ra, TGV cho đoạn đường từ nhà đến trường và đến công sở. Sao bác không dùng xe máy hay xe đạp. Dùng 56 tỷ đô la cho đoạn đường ngắn thế. Mà sao bác thích liên tưởng IQ đến TGV. HM phải tìm trên internet về IQ. Kể ra, có vài sự liên quan.

Năm 2002, hai giáo sư là Richard Lynn (Bắc Irland) và Tatu Vanhanen (Phần Lan) đã cho ra mắt cuốn sách với tựa đề “IQ and the Wealth of Nations” gây ra tranh cãi lớn. Hai ông sư cho rằng, thu nhập quốc dân có liên quan nhiều đến IQ (intelligence quotient – độ thông minh) của dân tộc đó. IQ càng cao thì PPP-GNI càng cao, tạm hiểu là GDP cho tiện.

Theo bảng phân loại (số liệu IQ của 2006 và PPP-GNI của năm 2002 – cuốn sách ra đời) này thì Hong Kong có IQ=108 cao nhất và thu nhập là 27.490$/năm, Singapore IQ=108 với 23.730$, North Korea IQ=106 với thu nhập 1.000$, South Korea IQ=106 và 16.960. Anh chàng Nhật Bổn có IQ=105 và thu nhập 27.380$/năm.

Tiếp theo là Taiwan có IQ=105 và 23.400$, Trung Quốc có IQ=105 và 4.520$. Việt Nam ta có IQ= 94 và 2.300$, Cambodia có IQ= 91 và thu nhập 1.970$ và anh bạn Lào có IQ=89 và thu nhập 1.660$/năm.

Cuộc tranh cãi chưa có hồi kết. Xem vài số liệu cũng biết IQ không liên quan nhiều đến PPP-GNI. PPP-GNI cao hầu hết cho thể chế chính trị tạo ra. Đương nhiên, có thu nhập cao thì IQ không thể thấp, trừ vài quốc gia có của trời cho như vàng, dầu hỏa hay kim cương.

VN ta vui vì IQ (thông minh) hơn Lào, Campuchia, Malaysia và Thái Lan, dù hơi kém Trung Quốc, Hàn Quốc và cả Bắc Triều tiên. Các nước châu Phi bị ta bỏ xa.

Có một sự thực là nước nào xây TGV phải có PPP-GNI cao như Nhật bản, Hàn Quốc, Pháp, Trung Quốc hay châu Âu. Mỹ thu nhập cao nhưng chỉ dùng AMTRAK – tầu tốc hành. Chưa thấy quốc gia nào thu nhập 1000$/người/năm lại xài tầu 5 sao như thế này.

Phát triển TGV dựa vào GDP cao là có thật. Nhưng chưa tìm được báo cáo nào nói đến IQ liên quan đến TGV. Có lẽ đây là lần đầu tiên có người đưa ra ý tưởng này trên thế giới. IQ của Bắc Triều tiên đứng thứ 2 thế giới nhưng dân đang chết đói. Nghe chuyện này từ Quốc hội Việt Nam, biết đâu họ sẽ làm TGV cho thế giới lác mắt, sau đồ chơi đắt tiền là bom nguyên tử. Cụ Tam Nguyên mà tỉnh dậy thì không hiểu sẽ than con cháu ra sao về IQ thời nay.

IQ Test: Có bao nhiêu hình vuông?

Xin các bác trước khi bấm nút “YES” bình tĩnh một chút. Không thể dùng tầu cao tốc đưa trẻ em đến trường, bà mẹ đi làm vì TGV dành cho đường dài. Xây dựng TGV chẳng qua vì thừa xi măng, sắt thép cũng chẳng nên. Không thể dùng tiếng còi TGV để đánh thức các nàng tiên đang ngủ.

Lý luận kiểu đó làm cho người nghe đang tự hỏi về IQ của chính mình, liệu đã hiểu hết những gì các vị giải thích hay không. Tôi tin là IQ của các vị này phải hơn người thường.

Nhưng người IQ cao lại hay đãng trí, không hiểu hết 56 tỷ đô la nhiều như thế nào. HM tính hộ chút nhé. Tờ đô la Mỹ với chiều dài, rộng và bề dầy của tờ 1$, 5$, 10$, 20$, 50$ và 100$ hoàn toàn như nhau (0.0043″ dầy * 2.61″ rộng * 6.14″ dài).

Nếu dùng tờ 1 đô la xếp chồng lên nhau cao 1 mile (1,6 km) tương đương với 14 triệu đô la. 56 tỷ đô la có chiều cao 6400km toàn là tờ 1 đô la xếp lên. Như vậy, bốn thanh ray của đường sắt cao tốc hai chiều Bắc Nam dài 1600km được phủ toàn bằng 1 tờ đô la hay tờ 20.000 VNĐ đặt nằm nghiêng.

Dự định làm con đường toàn đô la xanh hàng nghìn km như thế mà chỉ dựa vào quyết tâm chính trị thì sợ không đủ. Cần có những giải pháp kinh tế vĩ mô đi kèm, dầu sao cũng chiếm tới 1/3 GDP của cả nước.

Trong bối cảnh đất nước chưa làm chủ những công nghệ đơn giản như xây đường hầm Kim Liên mà cũng dột, ngập nước, hầm Thủ Thiêm bị ngấm nước, rồi cầu sập, hay gần đây xe téc chở xăng đâm máy bay Boeing mới mua thì không hiểu IQ của ta có đủ tầm quản lý TGV hay không. Bao nhiêu đường hầm dành cho người đi bộ xây rồi bỏ không ở Hà Nội. Bỏ 27 tỷ để chặn ngã tư rồi lại gỡ ra, đường ven hồ đang đẹp lại bóc lên và lát đá. Các bác có xót tiền dân không?

Để thực hiện dự án và vận hành TGV giá cao ngất trời, ngoài IQ cao, cần có GDP cao, dân trí cao, tâm và tầm của lãnh đạo cao. IQ của người bấm nút đồng thuận đôi lúc chỉ cần biết phép tính cộng trừ đơn giản, 56 tỷ đô la lớn như thế nào và chia đều cho 86 triệu dân thì mỗi đầu người nợ bao nhiêu trong 30-40 năm tới.

Người viết bài này chỉ muốn dùng 1 tỷ đô la, làm đường tầu điện tốc hành (200km/giờ) chạy giữa Hà Nội và Hòa Lạc để cán bộ đi lại, vừa giãn dân, vừa tiện công việc. Nếu dự án này thành công thì hãy nghĩ đến TGV. Đừng nhảy vào dự án tầm cỡ “cuốc tế” mà khổ con, khổ cháu.

Còn bạn đọc, hãy bình tâm. Nếu Quốc hội quyết rồi thì cứ thế mà thực hiện. Nhớ dạy con học chăm để có IQ cao, biết đường mà trả nợ vì bố mẹ đã sắm “con” TGV từ mấy thập kỷ trước.

Hiệu Minh. 8-06-2010.


GDP, TGV và IQ « Quê choa

NguoiBuonGio - Trẻ con ăn học làm gì ?

Học đi con
Học kéo cày trả nợ
Quê hương ta một dải
Chúng nó bán hết rồi

Còn gì chưa bán được
Đã mang đặt cho người
Học đi mà khôn lớn
Kéo cày chuộc quê hương

Lớn đi con
Lớn đi làm nô lệ
Trên đất nước của mình
Cong cong hình chữ S
Quằn quại bởi vì đau
Những hố đào nham nhở
Như vết loét trên thân

Ngủ đi con
Ngủ đi mà không thấy
Những máu chảy ngoài khơi
Do quân thù nhả đạn

Hay đứa bé phơi thây
Dưới họng súng quân mình
Hoặc bà mẹ anh hùng
Cõng con còn di ảnh
Đi kiện những củ khoai

Ăn đi con
Ăn đi mà lấy sức
Mai này còn khỏe mạnh
Kéo cày đỡ thay cha.
NguoiBuonGio - Trẻ con ăn học làm gì ?

NguoiBuonGio - Đại Vệ Chí Dị

Theo lệ cứ 5 năm một lần nước Vệ cơ cấu lại nhân sự, thấm thoắt Vệ Cường Vương đã giữ ngôi gần 10 năm. Từng ấy năm trên ngôi cao của Vệ Cường Vương là từng ấy năm nước Vệ bán tài nguyên vô tội vạ. Lại có những kẻ tham lam danh vọng, hám lợi, ham giàu làm bầy tôi dưới trướng nhiều vô kể xiết. Cứ như tể tướng Bạo ngần ấy năm nắm việc quốc gia quyết định bán quặng nhôm cho nước Tần bất chấp các lão thần, trí sĩ ngăn cản Nhân cái việc đó mà bọn quan lại địa phương cũng thấy có tài nguyên, khoáng sản gì là cho khai thác bừa bãi bán cho gian thương nước ngoài. Phủ nào không có tài nguyên, khoáng sản thì dồn dân lấy đất, lấy rừng mà bán cho khách thương ngoại quốc, có phủ không có quặng mỏ thì đào cát, đập núi đá bán cho nước ngoài lấy tiền. Cả nước Vệ từ vùng núi đến bờ biển ngổn ngang , nham nhở thành đống.



Quan lại nước Vệ suốt từng ấy năm chuyên nghề đi bán tài nguyên, đất rừng giỏi hơn là nghề làm quan. Lúc có việc chầu ở triều đình, các quan hỏi thăm nhau râm ram

- Năm qua ngài bán được mấy vạn mẫu đất rồi

- Thưa quan anh, đệ cũng chỉ được có 3 vạn thôi, còn mấy chỗ nữa chưa giải quyết xong vì mấy tên dân đen gàn dở cứng đầu cản trở, cũng phải đợi chờ gán tội cho chúng phản loạn. Thế chỗ quan anh năm qua sao rồi.

- Than thì bán hết năm kia , năm ngoái có chỗ rừng đầu nguồn, phòng hộ lũ thì bán dưới danh nghĩa cho thuê nửa kỷ. Cũng chả được là bao, chỗ đệ thế lại hay, năm tới ta định xin đi lên mạn ngược, nghe nói trên ấy nhiều khoáng sản, mỏ quặng lắm. Không nhanh cũng chả còn đến mình. Quan khác chen vào


- Ở mạn xứ Thanh làm mạnh lắm, dân chống lại việc bán đất là quan ở đó giết thẳng tay, bất kể già trẻ. Có thế chúng mới sợ. Thời gian còn là mấy, không bán nhanh lỡ hết việc, gần hết nhiệm kỳ rồi phải có tiền lo lót chứ. Tỉ dụ kỳ này phải về hưu treo áo, mũ thì cũng có chút bạc dưỡn bạc già cho con, cho cháu.


Tổng Đốc kinh thành Sáng Quyết cười hềnh hệch

- Các ông rặt lũ giỏi bán tài nguyên mà thôi.

Quan nhìn quan, mãi có kẻ nói

- Có cả cái lễ hội 1000 năm kinh đô tiêu tốn hàng thiện kim vạn bạc, chúng tôi bán cũng đóng cả tiền trong đó cho ngài kiếm chút. Có phải chúng tôi không biết điều đâu. Sao trách nhau như vậy. Vả lại mở rộng kinh đô gấp đôi, giá đất tăng chóng mặt. Ngài ở đó chả lẽ không miếng mỏ gì sao.

Sáng Quyết cười bí hiểm

- Kẻ nào tâm tư ra sao, sau này phúc phận đều rõ cả.

Nói xong phất tay áo mà đi về chỗ, qua chỗ ngai vàng của Vệ Cường Vương đang ngồi, Sáng Quyết lại cười bí hiểm lần nữa.


Nước Vệ cứ bán như vậy, chả mấy chốc cũng cạn kiệt tài nguyên. Càng về cuối kỳ nhân sự cuộc bán tháo tài nguyên càng khẩn trương ráo riết. Bán mãi rồi cũng chả còn gì. Năm đó Canh Dần các quan ngồi nghị sự trong triều, Vệ Cường Vương ngồi trên ngai trách cứ.

- Giờ còn gì để mà bán đây. Quan trong triều nhìn nhau trách cứ, kẻ thầm mắng vị này vội bán mỏ kia, kẻ liếc xép trách ngài này bán đất sớm. Cứ đùn đẩy cho nhau. Thấy cảnh dằng dai, mà cũng xế bóng. Tể tướng Bạo mới đứng dậy nói.

- Giờ chưa nghĩ ra còn cái gì để bán, thì cứ tạm vẽ ra cái gì đó mà vay nước ngoài chi dùng. Sau này sẽ tính cách trả. Như cởi tấm lòng, các quan lại ồ lên thi nhau hiến kế xôn xao, kẻ bày làm cầu, kẻ hiến kế làm trường học, kẻ lại muốn làm trang trại chăn nuôi. Loay hoay một lúc chưa quyết, tể tướng Bạo mới e hèm một tiếng. Các quan vội nín thinh. Bạo nó


- Đã làm thì cho ra làm, ra tấm ra món thì hãy bàn.


Các quan nghe càng cả sợ, vốn biết Bạo xưa nay đã làm gì là làm miếng thật to, không lèm nhèm như dăm chục mẫu đất, vài ba cái mỏ, mấy khu rừng. Trong bụng các quan nghĩ thầm cầu trời làm gì tàm tạm cho vừa bụng Vệ Cường Vương , vì ngài cũng trị vì không bao lâu nữa. Cốt qua lúc thời gian ít ỏi, gấp gáp cảnh chợ chiều, đường xa này. Bạo nhìn lẫm liệt nhìn các quan lại , thấy yên ắng hết mới phán

- Mai làm xe trạm tốc hành xuyên Vệ, vay 50 tỷ mỹ kim. Không phải ba cái cầu, đường, trường, trạm gì cho nó mệt.

Bạo nói xong, có kẻ trong triều choáng mà hực lên mấy tiếng lăn quay. Người xúm lại khiêng đi ra chỗ thoáng mát chăm sóc. Các quan thì thầm.

- Vị đó còn chút lương tâm mà xúc động, vay thế này thì bán cả dân cũng không trả nổi huống gì là tài nguyên.


Nói vậy nhưng các quan không dám phản đối. Còn kẻ kia ra chỗ thoáng mát nằm, lát sau tỉnh lại nghiến răng nói


- Nó vay thế , nó ăn hết. Đến lượt mình đâu còn gì.



Chuyện trong triều lan ra khắp dân gian, người ta ngán ngẩm nói rằng


- Cứ để ai làm vua làm vua hết đời, ai làm quan làm quan hết đời. Bày ra cái lệ nhân sự thay đổi làm gì chỉ làm cho chúng cuồng loạn bắn giết dân đen, vay nợ tứ tán như vầy
NguoiBuonGio - Đại Vệ Chí Dị